THỦ ĐOẠN TUNG HỎA MÙ CỦA VIỆT CỘNG – TRƯƠNG MINH HÒA (Tinparis.net)

viet-cong

THỦ ĐOẠN TUNG HỎA MÙ CỦA VIỆT CỘNG – TRƯƠNG MINH HÒA (Tinparis.net)

Thanh đông kích tây, là một trong Tam Thập Lục Kế, được áp dụng khá phổ biến trong các cuộc chiến, thương trường, chính trường, các cuộc vận động tranh cử…. Việt Cộng cũng thường dùng kế nầy để che đậy những” mặt yếu” hầu mua thời gian trong” trì hoãn kế”; đó là sách lược được coi là chủ yếu:” tạm thời lùi một bước để chuẩn bị ba bước tiến lên” của Việt Cộng, biến chuyển từ” thoái trào cách mạng” tạm thời và sau đó thành” cao trào cách mạng” khi thời cơ thuận tiện, chín mùi.

Sau những thất bại, hay tránh né thiệt hại, tình hình bất lợi….thì đảng siêu cướp Việt Cộng hay tung hỏa mù, đánh lạc hướng để dân chúng bớt lưu ý, hầu mua thời gian và khi đã hết cơn bỉ cực, đảng cướp nầy” thừa thắng xông lên” để dứt điểm; đó là lúc” cao trào cách mạng”, chúng hung hăng, chém giết, cướp bốc mạnh với chủ trương:” giết sạch, cướp sạch, vét sạch”. Sách lược của đảng cướp Cộng Sản lên xuống như” nước ròng, nước lớn”, nên cần lưu ý, khai thác lúc chúng suy yếu, bất lợi mà nhắm vào những yếu huyệt tấn công tới tắp, thì chúng càng lùi dần vào” thoái trào cách mạng”. Người dân ở Liên Sô, các nước Cộng Sản Đông Âu đã nương theo đà” thoái trào” của các đảng Cộng Sản, và cùng nhau xuống đường hành động và cuối cùng giật sập cả bộ máy cai trị của các đảng Cộng Sản hùng mạnh nhất trong khối, với hỏa tiễn, bom nguyên tử, xe bọc thép, Hồng Quân…hì hợm lúc diễn hành, biểu dương lực lương; chứ cái kiểu đấu tranh” biểu tình tại gia”, chủ trương” sáng tạo lẫn tối tạo” của huề thượng Thích Quảng Độ, hoặc là” dùng bất bạo động để tháo gở độc tài” của băng đảng” Con Chim không Cánh”, thoái thân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, là không bao giờ có được tự do, dân chủ tại Việt Nam, trái lại giúp đảng cướp thêm vững mạnh để gây thêm tội ác.

Thời kỳ tranh tối tranh sáng, lúc tên quốc tặc Hồ Chí Minh, hết lòng phục vụ cho quan thầy Liên Sô, miệng thì hô hào yêu nước, lấy chiêu bài:” đánh Tây giành độc lập” nhằm thu hút những người quốc gia, các đảng phái vào trong một tổ chức chính phủ lâm thời; tên Hồ lợi dụng chức vụ chủ tịch, sang Pháp dự hội nghị ở Fontainbleau, thất bại, nhưng lại gõ cửa bộ trưởng thuộc địa Pháp là Marius Moulet lúc nữa đêm để bí mật cấu kết với thực dân qua hiệp ước sơ bộ Sainteny ngày 4 tháng 6 năm 1946 và tiếp theo là diễn biến tạm ước 15 tháng 9 năm 1946, mời thực dân Pháp sang cai trị lần nữa. Sự phản bội dân tộc nầy, được tên Việt gian Hồ Chí Minh nói rõ trong nội bộ đảng là:” liên kết với kẻ thù xa là thực dân Pháp để tiêu diệt kẻ thù gần là các đảng phái quốc gia”, nhằm củng cố thế lực của đảng, chớ nào” đánh Tây giành độc lập” như chúng tuyên truyền trên đầu môi chót lưỡi với dân chúng.

Hành vi gian manh, phản dân, hại nước của tên Hồ Chí Minh đã bị phát giác, các đảng phái quốc gia, người dân yêu nước phản ứng mạnh, dù Hồ ra lịnh cho lâu la học tập cách để đối phó, giải độc. Tạm ước nầy” phản ánh” sự phản bội đê hèn của tên Việt gian Hồ Chí Minh, với lời tuyên bố lếu láo tại quảng trường Ba Đình, ngày 2 tháng 9 năm 1945:” không có gì quí hơn độc lập tự do” là sự” phản ánh” hoàn toàn trái ngược. Tình hình bất lợi nầy, nếu càng để lâu thì nguy cơ bị dân chúng, các đảng phái quốc gia lật tẩy, do đó, tên Hồ Chí Minh đánh lạc hướng bằng cách ngụy tạo vụ án tại ngôi biệt thự số 9, đường Ôn Như Hầu, ở Hà Nội, là trụ sở của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Ngụy tạo bằng cách quăng vào khuôn viên vài xác chết vô thừa nhận ở bịnh viện và lấy cớ để tấn công, vừa đánh Việt Nam Quốc Dân Đảng và vừa đánh lạc hướng dư luận quần chúng, để che đậy vụ Hồ Chí Minh mời Pháp sang lần thứ hai.

Trong trận Điện Biên, cái gọi là” bộ đội già Hồ” đâu phải” mình đồng da sắt” nên lúc mới mở trận địa, rất nhiều” chiến sĩ ta” đã hủy hoại thân thể, đào ngũ….thấy tình hình không ổn, nhất là quan thầy Trung Cộng với phái bộ quân sư do Vi Quốc Thanh cầm đầu, đã tính toán số nhân mạng, yêu cầu đảng phải cung cấp để cần để áp đảo chiến trường qua chiến thuật” biển người”, nên Hồ Chí Minh ra lịnh học tập chính trị và tung ra những” anh hùng dỏm” để kích động lính không đào ngũ và đồng thời cũng cho đảng viện Cộng Sản dùng biện pháp khủng bố để giữ bộ đội bớt đào ngũ.

Sau khi thảm bại trận Tổng Công Kích tết Mậu Thân 1968, đảng Cộng Sản bưng bít và vừa tung ra nhiều đợt học tập chính trị để tránh né để chờ thời cơ chỉnh đốn hàng ngũ. Do đó, mỗi khi trong nước, Việt Cộng tung ra những đợt học tập, hấp lại tư tưởng dỏm của Hồ Chí Minh, vốn đã” lạc hậu, lỗi thời và phản động” khi vừa mới ban hành. Cho nên, việc tung hòa mù, đánh lạc hướng là” mặt mạnh cơ bản” của đảng Cộng Sản, song hành với biện pháp” vật tế thần” của đảng đã có từ thời Hồ còn sống, như việc cho tên đàn em thân tín là Trường Chinh sang Trung Cộng nằm xả hơi” bồi dưỡng” sau khi tàn sát hàng trăm ngàn người dân vô tội ở toàn nông thôn miền Bắc trong cuộc cải cách ruộng đất, mà thành phần nạn nhân mở rộng:” trí phú địa hào, đào tận gốc”. Thời sau 1975, đảng từng đem tên nhà thô, phó thủ tướng đặc trách kinh tế là Tố Hữu ra đấu tố, kiểm điểm làm cảnh để xoa dịu lòng bất mãn của dân, sau những chính sách” vơ vét” đánh tư sản, tập đoàn sản xuất…bị thất bại.

Ngày nay, đất nước bị đảng cướp Việt Cộng đưa vào vòng nô thuộc của Trung Cộng, làm theo lời dạy của tên Hồ Chí Minh:” thà mất nước, đừng để mất đảng, phải bảo vệ đảng như bảo vệ con ngươi trong tròng mắt”. Từ khi mối bang giao:” tình hữu NGỢM Việt-Trung nối lại” khắt khít như câu” môi hở răng lạnh”, sau khi quan thầy Liên Sô bị sụp đổ, nên từ 1992, nước Việt Nam càng bị xâm thực theo lối” tầm ăn dâu”, chiếm đảo, vùng đất, vùng biển rõ nét như” đêm giữa ban ngày”, nên tập đoàn đảng cướp Việt Cộng ngày nay trở thành:” quan thái thú Trung Cộng gốc Việt”, cửa khẩu Việt-Trung cũng” hữu ngợm” như câu” thời mất nước, ải thường mở cửa”, cho dân Tàu, tình báo, gián điệp, hàng hóa lậu, độc hại cứ tự do nhập vào, làm cho dân Việt Nam vừa nô thuộc Tàu và vừa giúp cho quan thầy tiêu thụ những mặt hàng ế, không thể bán được các nước khác.

Mất đảo, vùng đất, biên cương, bị Trung Cộng đặt” phủ chúa sứ quán” bên cạnh bộ máy đảng và nhà nước, chỉ đạo trực tiếp và xếp đặt quan cai trị trong đảng, từ chức tổng bí thư đến các chức vụ quan trọng như thủ tướng, chủ tịch nhà nước. Trung Cộng coi đất Việt Nam là thuộc địa, hay là một quận lỵ bất thành văn, nhưng bản chất hoàn toàn thuộc về Bắc Kinh, nên tự động mang quân vào đóng ở Tây nguyên, lấy danh nghĩa khai thác quặng Bô Xít, ngụy trang, đánh lạc hướng bằng chiêu bài” phát triển kinh tế”. Dân Việt Nam từ trong nước đến hải ngoại, đều biết rất rõ là Việt Nam đang bị Trung Cộng” đô hộ”, một hình thức Bắc thuộc” hiện đại, thời thượng”, làn sóng bất mãn ngầm càng phát triển, có khả năng nổi lên bất cứ lúc nào, như cơn sóng thần, cuốn trôi sạch tập đoàn” thái thú Trung Cộng gốc Việt”. Do đó, để đánh lạc hướng, trong thời gian gần đây, đảng cướp tung ra những hỏa mù như:

* 1-Trong nước:

1.1-Vận động toàn dân, đảng, học tập lại cái gọi là” tư tưởng bệ rạc Hồ Chí Minh”, chẳng có gì là mới, hay, vô địch, được chính tên Hồ nhìn nhận:” Bác không có sáng tạo gì, tất cả do ông Lenin, ông Mao làm cả..”. Học tập những điều lạc hậu, cũng không ngoài mục đích làm cho dân chúng bận rộn để không nghĩ đến thân phận đất nước bị Trung Cộng đô hộ. Cho nên, mỗi khi đảng Cộng khỉ Việt Nam bị dân chúng phản đối, bất mãn, thì họ thường mở chiến dịch học tập chính trị, xào đi nấu lại những lý luận cũ rít của chủ nghĩa Karl Marx, đã bị nhân loại vất vào sọt rác lịch sử từ khi Liên Sô và toàn khối Cộng Sản Đông Âu sụp đổ.

1.2-Đưa ra những con rối, giả vờ phản tỉnh, chống đảng để” xì hơi”, là chính sách đưa mục tiêu giả để dân chúng vin vào mà quên cảnh bị mất nước và tin tưởng những đảng viên thâm niên phục viên, trí thức, các khối đối kháng….có khả năng đánh đổ bạo quyền, không dùng bạo lực, thay vào là đường lối đấu tranh” bất bạo động”, thì làm gì có được một chính quyền dân cử?. Đảng viên hưu trí chống đảng viên tại chức, cứ thế mà” xây dựng, kiểm điểm nhau” từ năm nầy qua năm khác, nên cái” thời trang phản tỉnh” đã có từ thời Nguyễn Hộ, đến nay, hơn 2 thập niên, mà tình trạng nhân quyền, dân chủ vẫn” không thể đảo ngược được”. Đây cũng là một sách lược” tung hỏa mù” hiện đại, nên mỗi khi bị thế giới, nhất là Hoa Kỳ lên án tình trạng vi phạm nhân quyền, tôn giáo, ngôn luận…thì đảng Cộng Khỉ giả vờ bắt bớ những nhà phản tỉnh cò mồi để gây áp lực và biến” gà nhà” thành những con tin, khai thác khía cạnh nhân quyền của các nước vốn tôn trọng nhân quyền, đánh động lòng nhân, là” tương kế tựu kế” để gây áp lực các nước, sau khi thỏa mãn yêu sách, thì thả ra để được công nhận là:” Việt Nam có tiến bộ về tình trạng dân chủ và nhân quyền”, cứ thế mà” phát huy”, nhưng người dân Việt Nam không bao giờ có được những gì mà đảng Cộng khỉ cam kết, các nước dân chủ cũng không làm gì khác hơn là tiếp tục lên án Việt Cộng trong tinh thần ngoại giao bằng ngôn từ qua các phát ngôn viên, hay văn bản, đưa vào danh sách, chẳng bao giờ làm cho đảng cướp sợ, nếu không đánh trúng vào tử huyệt như: cấm vận kinh tế, ra những đạo luật cấm những người Việt tỵ nạn mang tiền về, du lịch, làm ăn, cắt đứt mọi viện trợ, kể cả nhân đạo, vì hầu hết những phẩm vật viện trợ, cũng đều được băng đảng cướp sử dụng tùy tiện, theo” định hướng xã hội chủ nghĩa…..

1.3-Chủ trương tạo giải trí, vui chơi như cá độ các cuộc tranh tài đá banh, để dân chúng đổ xô vào giải trí, ăn thua. Đây cũng là biện pháp mà thời thực dân Pháp từng áp dụng qua các cuộc” đấu xảo” hội chợ, thể thao. Lý do là những hình thức thi đua lao động để lập công dâng đảng vào các ngày lễ như 2 tháng 9, 19 tháng 5….hay các kỳ đại hội đảng, nay đã không còn hiệu nghiệm nữa. Ngoài ra dân chúng cũng chán ngấy giải trí qua các đoàn văn công, không có gì là sáng tạo cả. Để bù vào những hỏa mùa ấy, thì bộ thông tin văn hóa hay có những chương trình trình diễn thời trang, hoa hậu…..

1.4-Gần đây là vụ đấu đá quyết liệt ở Tu Viện Bát Nhả, mà cốt chuyện chỉ là sự tranh chấp” nội bộ” giữa hai cánh” quỷ vô thần” lấy chiêu bài và danh nghĩa Phật Giáo để làm lớn chuyện, gây chú ý giới Phật tử và người Việt trong, ngoài nước.

Trong tương lai, đảng cướp Cộng Sản tung ra thêm những hỏa mù khác, nếu nhận thấy tình hình dân chúng bất mãn càng cao, do biết được đất nước đang nằm trong vòng đô hộ của giặc Trung Cộng.

* 2- Hải ngoại:

2.1-Tổ chức cò mồi, núp bóng cờ vàng, tay quàng cờ máu, đáng lưu ý là tổ chức thoái thân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là băng đảng” Con Chim Không Cánh” dù chia hai phe nhưng có cùng một mục đích yêu cầu:” coi đảng Cộng Khỉ Việt Nam là thành phần dân tộc và tên quốc tặc, phản dân, hại nước Hồ Chí Minh là người có công với đất nước”.

Ở hải ngoại, tổ chức còi mồi nầy không thể dùng câu” chủ tịch Hồ Chí Minh là anh hùng dân tộc”, nên dùng lối nầy để đánh lừa những người nhẹ dạ, thiếu kinh nghiệm. Đảng Con Chim Không Cánh tung ra nhiều hỏa mù như: Diễn hành cho tự do, là hình thức” ăn mừng chiến thắng mùa xuân” của Việt Cộng ngày 30 tháng 4 năm 1975 ngay tại nơi mà Việt Cộng không thể công khai” diễn hành” ăn mừng chiến thắng thời cơ như” chó ngáp phải ruồi”. Lái cuộc đấu tranh chống lại mục tiêu chánh là đảng Cộng khỉ Việt Nam sang chống Trung Quốc. Mở các hội thảo, lập ra các tổ chức mang tên” bảo vệ bờ cõi, biên cương, đất tổ”, biến thành cuộc đấu tranh mang tính cách tiêu cực qua việc hội thảo, làm kiến nghị gởi Liên Hiệp Quốc, vận động chữ ký…là những hỏa mùa đấu tranh đúng như ý của Việt Cộng, qua chủ trương:” dùng bất bạo động để tháo gở độc tài”.

2.2-Thành lập các cơ quan truyền thông hai hàng, xanh vỏ đỏ lòng: với những bài viết lập lờ, gây hoang mang, và thường chuyên chở các bài viết do những người trong nước, chỉ chống tham nhũng mà làm nhẹ bớt tội ác của Việt Cộng.

Do đó, những bài viết nầy như là mục tiêu giả, khiêu khích, nếu không nắm vững những sách lược tung hỏa mù của Việt Cộng, thì người quốc gia dễ bị phân tâm, lôi cuốn vào những bài viết lập lờ, mà bỏ ngỏ bọn giặc Cộng chung quanh, đang rình rập, tuyên truyền, thò bàn tay lông lá chụp lấy những mầm non, tài năng chất xám, con cháu của người tỵ nạn để lừa đảo và dùng thành phần nầy để chống lại ông cha, sau khi bị lừa là: trở về xây dựng đất nước, cùng nhau đoàn kết chống Trung Cộng.

2.3-Những tổ chức từ thiện, với nhiều danh nghĩa, được thực hiện, nhằm thu tiền về giúp đảng, làm dùm những công việc mà đảng phải làm và đồng thời biến người hải ngoại trở thành tập thể” Mạnh Thường Quân” móc túi thường trực, nên bận rộn lo làm điều tốt mà quên hay bị đánh lạc hướng trước cảnh đất nước đang điêu linh, dân tộc bị đọa đày dưới gông cùm Bắc Thuộc, do bọn Thái Thú ở Bắc Bộ Phủ cai trị.

2.4-Gây phân hóa các tổ chức, tìm cách xé những tổ chức quan trọng như Cộng Đồng Người Việt Tự Do thành hai, ba hội càng đạt mục đích yêu cầu. Do đó, hiện tượng một vái nơi đã có 2 ban đại diện cộng đồng, không hòa thuận nhau, hay tranh chấp từng buổi lễ, hội chợ tết…Hội cựu quân nhân, là tổ chức khá qui cũ, sinh hoạt từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tuy nhiên từ năm 2003, băng đảng Con Chim Không Cánh đã lợi dụng một vài tướng tá, sĩ quan để thành lập ra cái gọi là Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, nên từ đó, rạn nứt thêm, nhất là các sinh hoạt trong các ngày lễ hội như quân lực 19 tháng 6 hàng năm, được tổ chức hai nơi, khiến các quân nhân không biết phải tham gia hội nào?.

Do đó, việc nhắm vào mục tiêu chánh là bọn Việt Cộng đang trà trộn xung quanh ở hải ngoại, chúng càng ngày càng xâm nhập qua việc lơi dụng chính sách di trú các nước dân chủ, để sang theo nhiều diện: du học, hôn phối, tu sĩ, tay nghề, thương mại…và những tổ chức” tay cầm cờ vàng, lưng mang cờ máu” như băng đảng Con Chim Không Cánh….là kẻ thù rất nguy hiểm, chúng đang tam cùng: cùng sinh hoạt trong cộng đồng, cùng chào cờ vàng, hát quốc ca và cùng hô hào đầu tranh chống Cộng.

Nhưng chúng tìm đủ mọi cách để lái cuộc đấu tranh sang” mục tiêu giả” là chống Trung Cộng, bảo toàn bờ cõi bằng mồm, hội thảo, lấy chữ ký…lái sang đấu tranh” nghị trường” không tưởng, là hỏa mù chỉ có thể thực hiện tại các nước dân chủ, trong đó” dùng đấu tranh bất bạo động để tháo gở độc tài” là giúp cho đảng Cộng Sản thêm bền vững, càng giảm nguy cơ bị dân chúng đứng lên lật đổ như ở Nga, Đông Âu. Gần đây, huề thượng Quảng Độ đã tung ra mục tiêu giả” biểu tình tại gia” và lòi ra hết những tổ chức, cá nhân, dính dáng tới” hỏa mùa” do Việt Cộng tung ra ở hải ngoại, trong đó, ngoài băng đảng Con Chim Không Cánh, một số tay to mặt lớn u mê và cái phòng Thông Tin Ta Bà Thế Giới của cư sĩ Võ Văn Ái..cũng không thể tiếp tục thả thêm khói mù nữa. Kẻ thù trước mắt chính là những tổ chức đấu tranh cò mồi như băng đảng Con Chim Không Cánh và các hội đoàn râu ria. Nếu không nhận thức rõ ràng đâu là mục tiêu chánh, đâu là mục tiêu giả, thì công cuộc đấu tranh từ trong nước, đến sự an bình hải ngoại bị lái trật mục tiêu là: chống Trung Cộng, bị lôi cuốn và quỷ đạo của các cuộc đấu đá quyền lực giữa các phe phái trong đảng cướp Việt Cộng../.

Trương Minh Hòa
30.10.2009

* PHỤ LỤC . NHỮNG ỨNG VIÊN GIẢI NOBEL 2010.

Trong tháng 10 năm 2009, kết quả giải Nobel đã làm thất vọng những người luôn nuôi hy vọng, từng là ứng viên” trường kỳ” và được băng đảng Con Chim Không Cánh, các tổ chức râu ria, đặt kỳ vọng, nhốn nháo trước ngày bình chọn và xìu sau khi công bố kết quả. Những ứng viên” sáng giá” đối với những người đề cử, nhưng lại” tối giá” với Ủy Ban bình chọn ở Na Uy. Chắc Chắn là ủy ban đã biết rõ từng ứng viên nên đã không chấm những người Việt Nam được đánh giá là có thể chiếm giải. Do đó, bài học” thất bại là mẹ thành công” và” bankrupt là ông cố nội của sạt nghiệp”, nên cần phải kiên trì, cố công mài sắt có ngày nên kim:

” Ai đề cữ giải Nobel mà không hụt.?
Ai ứng viên mà chẳng được chấm bao giờ?
Dậy mà đi, dậy mà đi..”

Ứng viên giải Nobel hòa bình” trường kỳ” từ 4 năm qua là huề thượng Thích Quảng Độ, vốn là tu sĩ khối Ấn Quang, thành tích vượt không gian và thời gian là từng tiếp tay phá hoại hòa bình trong thời kỳ quấy rối ở miền Nam trước 1975, có quan hệ hữu cơ với phía bên kia, được ghi nhận là ở Gò Dầu Hạ, Tây Ninh. Ứng viên Quảng Độ có sáng kiến thật độc đáo là:” biểu tình tại gia” và” bất tuân dân sự”, là sáng kiến giúp cho đảng độc tài đỡ hao tốn công quỷ, hơi sức để đàn áp biểu tình. Tức là không ai biểu tình là đã có hòa bình theo định hướng xã hội chủ nghĩa ngay, giúp dân khỏi bị đàn áp, bắt bớ. Bất tuân dân sự là sáng kiến giúp cho các côn ty, chủ nhân đuổi bớt người mà không gây” bất mãn” đưa đến bạo động, vì người ta tự ý nghỉ làm, chớ có ai đuổi đâu, giúp cho các chủ nhân vượt qua cơn suy trầm, khủng hoảng kinh tế. Trước đây, có ứng viên Thích Nhất Hạnh, nhưng năm nay không nghe tăm hơi, chắc là đang bận rộn vụ tu viện Bát Nhả?

Ứng viên văn chương thì hơi nhiều, có ngục khỉ Nguyễn Chí Vẹm, với tập thơ” chôm đề”. Nhà dzăng nô Dzương Thu-Cương với tác phẩm” đỉnh cao cháy rụi”…..nhưng nhà dzăng” đang lên và sắp xệ” là Đặng Nham Nhở, với 3 tác phẩm PHÓNG TÁC, dựa theo lịch sử miền Nam, mang tên là” Bịa Hậu Trường Sâu Khấu Chính Trị Miền Nam” cũng là ứng viên sáng giá, tối giá cho giải Nobel năm 2010 chớ bộ.

Nhà dzăng có ” nghiệp chuyên” viết chuyện phóng tác ( Fiction) nhưng lại dựa theo sử liệu, khiến nhiều người đọc mà tưởng là chuyện thật, thế mới tài. Nhà dzăng có tài pha trộn một số người tham nhũng với các tướng sạch, hết lòng vì nước, nhiều bị đã vị quốc vong thân… Do đó, nếu ai không biết nhà dzăng Da Dưới là người” thời ly loạn, trường kỳ trốn lính” và thành tích” không có tên trong danh sách WHO’S WHO ở miền Nam, thì tưởng là nhà dzăng là” dương vật quan trọng”, biết từ gầm giường, bàn nhậu, cửa sau… ở Dinh Độc Lập Dinh Gia Long, phi trường, hải cảng, bộ tư lịnh, văn phòng của tướng lãnh…mà tưởng là có thật, nên sách tiểu thuyết phóng tác của nhà dzăng họ Đặng, có ác cảm, hiểu lầm là: chính phủ và quân lực VNCH toàn là tham nhũng, buôn bán ma tuy, trai gái….tức là nhà dzăng” tài ba lỗi lạc hậu” nầy có khả năng tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật, y như những văn nô trong nước, thuộc bộ thông tin văn hóa. Những tác phẩm của nhà dzăng là tiếp nối, bổ sung cho quyển” Bộ Mặt Thật Tướng Ngụy” của Việt Cộng, phát hành và phổ biến vào năm 1976, nhằm đánh đổ hoàn toàn bốn chữ” Việt Nam Cộng Hòa”.

Sơ yếu lý lịch: nhà dzăng thuộc gia đình vẻ vang, có công với cách mạng, cha từng theo Bác, đảng thời” khiến chán” 1945 đến 1954, lập công phá hỏng một đầu máy” tàu hỏa” và vào bưng. Nhà dzăng vào Nam sau 1954, trốn lính trường kỳ, nên có tên được” đăng ký” tại Chợ Cá Trần Quốc Toản , bến xe đò An Đông, đúng là:

” Đặng Nhâm nhi quần hòe.
Đứng bến xe.
Rình hè.
Uống La-De.
Canh Me.
Rình phòng the.
Lấy le.
Chạy áp phe.
Trốn lính khỏe re.
Tự cao, hay khoe.
Xạo Ke.
Hối lộ bằng hăm he
Viết vậy chẳng ai nghe.
Bị vạch mặt, chạy te”.

Do chịu ảnh hưởng văn phong chợ cá, bến xe, dĩa hè…nên lối hành văn rất độc đáo, thật là” bình dân học vụ” và mang đầy tính chất” chụp mũ, chửi bới” mà không theo cách viết” duy lý và thực dụng” tức là chửi bới mà không cần phải đúng hay sai. Cho nên nhà dzăng thuộc trường phái” tình anh bán cá” đá cá lăn dưa, cù cưa nói phét:

” Đặng Nham Nhở.
Chọn Đan Mạch… ở.
Viết dở.
Không biết mắc cỡ.
Thật giả, úp mở.
Bịa đặt, văn chuyên chở.
Nhà văn quái gở.
Tưởng bở.
Về Việt Nam in sách đỡ.
Viết lách nhiều khe hở.
Bị vạch mặt, ná thở”.

Do đó, hy vọng năm 2010 tới đây, trong danh sách ứng viên người Việt, có thêm nhà dzăng Dạ Dưới Đăng Nham Nhở, nếu ủy ban cứu xét Na Uy có đa số là thành viên gốc Vẹm, hay Việt Nam được cử là chủ tịch luân phiên Ủy Ban bình chọn, như từng là chủ tịch luân phiên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, chủ tịch ủy ban nhân quyền ở Geneve, gần đây là sắp làm chủ tịch khối Asian vào 2010. Thì nhà dzăng Dạ Dưới có triển vọng chiếm giải Nobel, vì 3 cuốn ” Bịa hậu Trường Sân Khấu Chính Trị miền nam” rất phù hợp với chính sách” đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào”.

Trương Minh Hòa
30.10.2009

http://tinparis.net/vn_index.html

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s