Một cuộc mua bán đổi chác -Trần Thanh

Một cuộc mua bán đổi chác -Trần Thanh

LỜI GIỚI THIỆU:

Kính thưa quý độc giả, công cuộc đấu tranh chống giặc cộng của chúng ta còn rất nhiều cam go vì có những tên phản bội, đầu hàng giặc, xin được găm xương.

Bọn chúng nó là ai?

Đó là những tên như Nguyễn Hữu Chánh, “tổng thống” của cái gọi là “chính phủ lưu vong” bịp. Đó là tên Nguyễn Bá Cẩn, cũng thành lập “chính phủ lưu vong”, đòi kiện việt gian cộng sản ra trước Liên Hiệp Quốc để đòi lại hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa giùm cho … việt cộng! Tên Cẩn đã xuất hiện trên đài truyền hình Sinh Bắc Tử Nam, ba hoa xích chó, dự định về Việt Nam để quỳ lạy bọn giặc, nhưng ông Trời có mắt, hắn chưa kịp về thì đã lăn quay ra chết vì bị đột quỵ!

Sau khi tên Cẩn chết, bọn chó săn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định “chính phủ lưu vong” để lừa bịp đồng bào. Bọn chúng đã đưa con gái của Cẩn ra để “nối nghiệp cha”! Những tên hề như Lý Tòng Bá, Nguyễn Văn Chức, Hồ Văn Sinh lại tiếp tục múa may quay cuồng. Năm 1975, Bá và Chức đang mang lon chuẩn tướng, vậy nhưng bây giờ cả hai bỗng trở nên “thiếu tướng”!

Chắc có lẽ “cố vấn tối cao” Nguyễn Chính Kết, đại diện Khối 8406 tại hải ngoại đã gắn lon cho chúng! Tên Kết đã ký giấy bổ nhiệm hai tên hề Nguyễn Xuân Vinh và Nguyễn Văn Canh, thì việc phong cấp cho Chức và Bá không có gì là lạ!

Ngoài những tên hề nói trên, chúng ta thấy có những thằng nhố nhăng khác vừa mới “trúng cử” vào Ban đại diện Cộng đồng Nam Cali. Đó là những tên như Bích Ty, Dương Đại Hải. Đặc biệt, tên Hải có một thành tích nổi bật là chưa hề đi lính một ngày nào mà bỗng nhiên được gắn lon … “thiếu tướng”!!! (Quý vị có thể xem video trên YouTube, thấy vợ của tên Hải gắn lon thiếu tướng cho y!)

Có lẽ tên Hải sẽ được phong chức “bộ trưởng quốc phòng” trong chính phủ lưu vong bịp của Lý Tòng Bá hoặc Nguyễn Hữu Chánh! Dương Đại Hải là tên điếm, lưu manh đã đi lừa gạt đồng bào qua những dịch vụ địa ốc. Hắn đã bị ca sĩ Mỹ Lan tố cáo trên truyền thông.

Chưa hết, người ta thấy mụ Đỗ Thị Thuấn, chủ nhiệm báo Ánh Dương, tà lọt của Alibaba cũng xuất hiện, lăng xăng chụp hình chung với hai tên Bá và Chức. Còn chần chờ gì nữa mà “chính phủ lưu vong” không phong cho mụ Thuấn chức … bộ trưởng văn hóa thông tin!

Lòng tham lam và háo danh đã làm cho nhiều người mờ mắt. Họ sẵn sàng phản bội tất cả, kể cả chính bản thân họ để đạt được hai chữ “Danh và Lợi”, đúng như “thầy” Quảng Độ đã dạy! Điều mỉa mai là, “danh và lợi” chỉ là những khúc xương cho chó gặm, để rồi bọn chủ chó sẽ giết hết những con chó săn khi thấy không cần chúng nữa!

Xin quý vị đọc câu chuyện dưới đây để thấy tương lai của những con chó săn sẽ bị kết thúc như thế nào …

========================

Tại phố Bolsa, Little SaiGon, có một cửa tiệm kinh doanh mang tên khá ngộ nghĩnh: “Tiệm trao đổi thời trang cổ điển”. Nhiều người tò mò đến hỏi thì được ông chủ tiệm cho biết: những ai có thời trang càng xưa càng tốt, bất luận là Âu hay Á thì có thể đem đến “trao đổi” với ông. Sự trao đổi không có nghĩa là mua bán bằng tiền mà hình thức của nó tựa như thú vui của những người sưu tầm tem, nghĩa là, hai bên có tem quý thì cùng phô bày cho nhau xem, nếu cần thì có một cuộc thương lượng, trao đổi.

Số khách ra vào tiệm không lấy gì làm đông đúc cho lắm, có lẽ vì thương vụ kén chọn nhưng không phải là không có khách. Nhờ thế mà cửa tiệm vẫn sống lai rai, tồn tại được gần chục năm nay.

Một hôm, có một ông lão, tuổi chừng ngoài 70, dáng người cao ráo, lưng hơi khòm, khuôn mặt đẹp lão, bước vào cửa tiệm.

Ngồi bật ngửa trên chiếc ghế bành trong tiệm là một gã đàn ông trung niên, khuôn mặt tròn quay như mặt heo, nung núc những thịt. Gã để râu mép và có cặp môi mỏng, láng bóng như thoa mỡ. Gã đang mơ màng nghe nhạc Trịnh Công Sơn và phì phèo điếu thuốc lá. Vừa thoáng nhìn thấy có vị khách, gã bật dậy như lò so và tuôn ra một tràng mời gọi chuyên nghiệp:

– Chào …. hiền huynh! Gớm, lâu nay hiền huynh biến đi đâu mà đệ không gặp!

Gã chủ tiệm có biệt hiệu là “Hải Heo”, dân Hải Phòng chính cống, đảng viên cộng sản lúc mới 20 tuổi, làm việc ở sở công an Hà Nội. Khi toàn bộ các nước cộng sản ở Ðông Âu thình lình bị sụp đổ năm 1989, gã được cục tình báo cho trà trộn vào đám người vượt biên qua Hồng Kông, rồi sau đó gã được đi định cư tại Mỹ dưới dạng “tỵ nạn chính trị”! Sang bên Mỹ, Hải Heo gia nhập đảng Vịt Tiềm. Nhờ có sẵn kinh nghiệm trong ngành tình báo và có máu lưu manh, điếm đàng bẩm sinh nên Hải Heo hoạt động rất tích cực, rất có hiệu quả, đem lại nhiều đô la cho đảng. Nhờ thế, nên chỉ trong một thời gian ngắn, Hải đã được đề bạt vào trung ương đảng của đảng Vịt Tiềm, chuyên phụ trách công tác “từ thiện” và làm chủ cơ sở kinh tài cho đảng, núp dưới danh nghĩa “tiệm trao đổi thời trang cổ điển”!

Ông cụ, tên thường gọi là “bác Bảy”, hơi ngỡ ngàng vì lối chào hỏi mang tính cách giang hồ võ hiệp của gã chủ tiệm. Thật ra, Hải Heo có thói quen gọi bất cứ người khách hàng nào mới quen là “hiền huynh” và câu đầu môi chót lưỡi của gã là “lâu nay hiền huynh biến đi đâu mà đệ không gặp”, ra vẻ như hai người đã quen nhau từ lâu nhưng sự thật là mới gặp lần đầu!

Ông Bảy chưa kịp trả lời trả vốn gì thì Hải Heo lại tuôn ra thêm một tràng súng liên thanh nữa:

– Hiền huynh có thời trang cần trao đổi phải không? Áo vàng, áo đen hay sọc dưa? Mấy quyển lịch? Trước khoai mì hay sau khoai mì?

Ông Bảy ú ớ trước những ngôn ngữ đầy mật mã của gã doanh nhân mặt heo, có đôi môi mỏng dính. Ông hỏi:

– Anh nói gì tôi không hiểu?

Hải Heo cười hì hì:

– Gớm, hiền huynh ngây thơ quá. Ðệ phải “mã hóa” ngôn ngữ để trách sự tò mò của người ngoài ấy mà! Áo đen tức là “linh mục”, áo vàng tức là “thầy chùa”, áo sọc là “tù chính trị”; mấy quyển lịch tức là ở tù mấy năm; trước “khoai mì hay sau khoai mì” tức là trước năm bảy nhăm hay sau năm bảy nhăm!

Ông Bảy thở phào:

– À, tôi là “áo sọc dưa”! Mười lăm quyển lịch!

Thấy gặp đúng đối tượng, những cái mỏ vàng mà mình đang cần khai thác nên Hải Heo mừng rơn. Gã vội vàng xởi lởi:

– Mời hiền huynh an tọa. Hiền huynh cần dùng gì; trà, cà phê hay thuốc lá? Cửa tiệm của đệ có hệ thống thông hơi, cứ việc hút thuốc thoải mái!

Sau một hồi trầm ngâm và dè dặt, ông Bảy mới vào đề:

– Nói thật với anh, chuyện này tôi đã suy tính cả năm nay, bây giờ tôi mới quyết định tìm đến anh ….

Vốn trước đây đã từng làm ma cô trong động đĩ nên Hải Heo rất rành tâm lý của những cô con gái nhà nghèo, vì hoàn cảnh mà phải đi bán trinh, bán thân xác của mình. Cô nào trước khi quyết định trao thân gởi phận cho mụ tú bà, cũng có đôi lời tâm sự của loài chim biển! Do đó, Hải Heo vội cho ông Bảy uống một ly nước đường cho hạ bớt hỏa:

– Hiền huynh đừng có lo, đệ mát tay lắm. Ðã có nhiều ông “áo đen”, “áo vàng”, “áo sọc” đến đây, đệ gây dựng sự nghiệp cho họ, bây giờ ai cũng trở thành triệu phú, cơm no bò cỡi, vừa có tiền mà lại được người đời kính trọng là những ân nhân chuyên làm việc …. phước đức! Thế, hiền huynh mười nhăm quyển lịch, có dính tí chút “áo đen, áo vàng” hay không? Càng nhiều “áo” thì càng tốt, giá càng cao! Nếu có thêm tí chút “Quốc Dân Ðảng” hay “Ðại Việt” thì càng tốt!

Ông Bảy nói dè dặt:

– Hồi còn trẻ tôi có đi tu một thời gian nhưng sau đó bỏ tu, đi đăng lính ….

Hải Heo cười vui:

– Ấy, thế là tốt quá rồi. Chỉ cần trây máu ăn phần, có dính chút đỉnh tôn giáo vào thì càng ăn chắc, tựa như mặc áo giáp vậy. Bố thằng nào dám đụng đến hiền huynh! Tu sĩ mà “trước khoai mì” (trước năm 1975) thì giá càng cao. Sau bảy nhăm thì người ta chê là tu sĩ …. quốc doanh! Thôi, bây giờ ta vào thẳng vấn đề: hiền huynh có thể tóm gọn cho biết sơ yếu lý lịch được không, nếu thấy được thì chúng tôi “mua” ngay!

Ông Bảy:

– Tôi đã từng là tướng hai sao, đã từng là bộ trưởng, tù cải tạo 15 năm, thêm 5 năm quản chế là 20 năm! Ðã từng là “tu xuất”, có ba bằng đại học, đã từng đi du học Huê Kỳ ba lần …. Ông cần …. trả giá bao nhiêu?

Hải Heo lộ vẻ mừng rỡ ra mặt:

– Nói thật với huynh, đệ đang dự trù thành lập …. chính phủ lưu vong để kịp về dự “đại hội việt kiều” vào cuối năm nay! Người như huynh thật là phù hợp. Nếu huynh đồng ý thì đệ sẽ thảo luận với đồng chí tổng bí thư là xong ngay! Ðệ sẽ “cơ cấu” huynh làm …. tổng thống lưu vong, sẽ có đầy đủ ban bệ phục vụ, không thua gì hồi trước “khoai mì” mà huynh đã từng một thời có giá! Ðó là phương án một. Còn phương án hai là, đệ đang chuẩn bị thành lập một tổ chức, gọi là “Phong Trào Dân đen đòi lại tên đường phố cũ”. Tổ chức này thì phải kiếm một thằng linh mục hay thằng đầu trọc cầm đầu thì mới có “uy tín” đi …. quyên tiền! Huynh sẽ là phó chủ tịch để gây thêm thanh thế, tạo thêm sự tin tưởng! Phương án một, huynh sẽ là nhân vật số 1, có “quyền thế”, không dưới cơ ai hết nhưng hơi … ít tiền! Còn phương án hai, huynh chỉ là phó chủ tịch nhưng bảo đảm sẽ có nhiều tiền, cơm no bò cỡi, gái chân dài phục vụ quanh năm suốt tháng! Ðấy, tùy ý huynh muốn lựa chọn phương án nào cũng được. Còn về giá cả thì chúng tôi tạm đưa ra cái giá như thế này …. huynh cứ về nhà tham khảo rồi cho đệ biết ý kiến ….

Nói xong, Hải Heo đưa cho ông Bảy một tờ giấy. Ông liếc nhìn sơ thì thấy hai chữ “bảng giá” to tổ bố nơi đầu trang, bên dưới liệt kê nhiều chi tiết về những chiếc “áo”, cùng giá cả cụ thể! Ông Bảy hơi tần ngần, nói với Hải Heo:

– Thật ra, tôi không có tham vọng làm …. tổng thống. Già rồi, đâu còn sống bao nhiêu năm nữa. Tôi làm phó chủ tịch Phong Trào cũng được, nhưng không biết công việc có khó khăn gì hay không, mà sao Phong Trào mang cái tên lạ quá, Phong Trào Dân Ðen đòi lại tên đường phố cũ!

Như được gãi trúng chỗ ngứa, Hải Heo vỗ đùi đánh đét:

– Ấy, tại hiền huynh không biết. Phong Trào Ðòi …. chính là cái mỏ đô la đấy, đào mãi cũng không bao giờ hết! Ðịt mẹ, mình làm …. “chính trị” thì phải biết bắt mạch quần chúng xem họ thích cái gì, họ ghét cái gì! Tâm lý chung của người dân miền Nam là rất ghét những cái tên đường phố mang tên những thằng việt cộng, ví dụ như Võ Văn Tần, Nguyễn Thị Minh Khai, Lý Tự Trọng, Lý Chính Thắng …. Ví dụ như tên đường cũ là Phan Thanh Giản thì tại sao lại đổi thành Ðiện Biên Phủ, tên đường cũ là Lê Văn Duyệt thì tại sao lại đổi thành Cách Mạng Tháng Tám! Ðại lộ Thống Nhất mắc mớ gì đổi thành đại lộ Lê Duẩn! Chắc huynh còn nhớ hai câu thơ dân gian chứ:

Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý

Ðồng Khởi lên rồi mất Tự Do!

Cứ gãi đúng chỗ ngứa của bọn việt kiều ở hải ngoại rồi nói khích bọn chúng “đấu tranh” thì tiền đô la mình cứ lượm gọi là mệt nghỉ! Cứ kêu gọi đồng bào, quyên tiền họ, để mình thuê mướn luật sư, kiện bọn cộng sản ra trước … Liên Hiệp Quốc để đòi lại những tên đường phố cũ, địt mẹ, chỉ trong vòng vài tháng, tôi dám bảo đảm với huynh là mình kiếm được bạc triệu dễ dàng mà không phải đổ một giọt mồ hôi!

Những điều Hải Heo vừa nói là rất đúng sự thật, làm cho ông Bảy không khỏi choáng váng vì sự thật nó quá phũ phàng như vậy! Như để chứng minh cho lời nói của mình, Hải Heo kể lể thành tích của bản thân:

– Nói thật với huynh, gần 20 năm nay định cư trên nước Mỹ, đệ chưa bao giờ phải đi cày một ngày nào cả. Tất cả sự giàu có, vinh thân phì gia của đệ là đều nhờ vào sự …. ngu dốt của cái đám việt kiều chống cộng! Bọn chúng như đám trẻ con mẫu giáo, thấy sao tin vậy, nghe nói gì tin nấy; nhờ thế, những Phong Trào “đấu tranh” mới có đất sống! Huynh cứ tin đi, nếu Phong Trào này của mình thành công thì đệ sẽ lập nên một cái Phong Trào khác, chuyên đòi lại tên cũ cho các trường học! Ví dụ như trường nữ sinh Gia Long thì việc đéo gì phải đổi lại thành ra trường Nguyễn Thị Minh Khai! Mình cứ nói khích như thế, những con lợn ngu ngốc nó lại nộp tiền cho mình để mình “thuê” luật sư đi kiện cộng sản ra trước … Liên Hiệp Quốc! Ðịt mẹ, cứ như thế, hết Phong Trào này lại đến Phong Trào khác, cuộc sống của chúng ta sẽ mãi mãi là đế vương! …. Ấy, đó là chưa kể, đệ còn đang dự định sản xuất ra mấy cái DVD “chống cộng”, tiết lộ những “sự thật” về cuộc đời của bác Hồ. Cứ kiếm một thằng đầu trọc hoặc một thằng ma đen nào, cho bọn chúng đứng đầu Phong Trào, đi rao bán DVD, chắc chắn là nhất bản vạn lợi!

Ông Bảy làm bộ đưa ra một thắc mắc, thăm dò ý của Hải Heo:

– Mình mang danh là những người chống cộng thì phải làm sao cho chế độ cộng sản bị sụp đổ như ở Ðông Âu hồi năm 1989. Nếu mình chỉ đấu tranh đòi những cái lặt vặt, như đòi lại tên đường phố thì e rằng có ngày người dân sẽ nghi ngờ tụi mình thì sao?

Hải Heo bỗng phì cười vì những phát biểu ngây ngô của ông Bảy:

– Gớm, cái bác nhà này! Chả trách vì sao mà chế độ cộng sản vẫn còn đứng vững từ sau năm 1975 đến nay, ấy là nhờ có những người ngây thơ như bác! Mình “chống cộng” thì phải biết làm sao nuôi cho cái chế độ cộng sản nó vẫn tiếp tục còn tồn tại. Chớ nếu để nó sụp đổ thì những thằng …. ăn bám như mình sẽ chết đói! Ðây này, đệ kể cho huynh nghe điều này, tin hay không là tùy: – đệ thường đến chơi nhà bác Hồ Ai Da, đầu nậu văn nghệ, đêm nào cũng thấy bác thắp nhang cầu xin cho chế độ cộng sản đừng có … sụp đổ! Mẹ kiếp, cái bi-di-nịt (business) “từ thiện” của bác đem lại cho bác lợi nhuận hàng triệu đô la hàng năm đấy, không phải chuyện đùa! Thế nhưng khi bác xuất hiện trên đài truyền hình, trên băng nhạc thì mọi người ai cũng tưởng bác là người hùng chống cộng, chống từ trong tủy xương chống ra! Ðời nó đểu thế đấy!

Nói tóm lại, chúng mình phải làm giống như mấy thằng bác sĩ điếm đàng, trị bệnh nhưng không bao giờ trị cho hết hẳn, để cho bệnh nhân cứ phải đến cống nạp tiền suốt đời!

Những lời nói của tên ma cô Hải Heo như từng nhát dao cứa vào trái tim của ông Bảy. Ông vẫn biết, khi ông chấp nhận bước chân vào động điếm này để rao bán “áo” thì danh dự và nhân phẩm của ông không còn nữa. Con người của ông đã biến thành đống cứt. Nhưng cuộc đời vốn dĩ éo le, đôi lúc hoàn cảnh dồn đẩy con người ta vào bước đường cùng, cộng thêm với lòng tham bẩm sinh ai cũng có, làm cho nhiều người không còn giữ “tiết hạnh khả phong” được nữa. Ðể tránh phải nghe thêm những lời nói tra tấn, ông Bảy cáo từ:

– Ðể tôi về nghiên cứu cái “bảng giá” rồi tôi sẽ gọi lại anh sau … Nếu được thì tụi mình sẽ hợp tác …

Hải Heo vui vẻ bắt tay:

– Thế nhé, hiền huynh. Quyết định càng sớm càng tốt. Hiền huynh có cái “áo”, bọn này có tiền. Tụi mình hợp tác trên cơ sở hai bên cùng có lợi!

**********************************************

Gia đình ông Bảy sang Mỹ định cư khá muộn màng vì ông bị tù đày gần 20 năm. Khi mang được vợ con sang Mỹ thì ông đã ngoài 60 tuổi, cái tuổi lỡ thầy lỡ thợ, hầu như không xin được bất cứ một việc làm gì nữa. Ðúng ra, ông có ba văn bằng đại học, đã từng được đào tạo về kỹ thuật tại Mỹ trước năm 1975. Nhưng khoa học kỹ thuật trong thế kỷ 21 thay đổi nhanh như chong chóng. Một kỹ sư tốt nghiệp chừng ba năm mà không xin được việc làm thì có nguy cơ cái bằng kỹ sư đó đem liệng thùng rác! Ðó là giới trẻ, dân Mỹ chính cống mà còn bị như vậy, huống chi cái bằng kỹ sư của ông đã tốt nghiệp hơn 30 năm về trước! Do đó, khi sang Mỹ, ông chỉ trông mong vào số tiền trợ cấp của chính phủ, vốn dĩ rất eo hẹp, mỏng như chiếc lá. Muốn có thêm thu nhập, hai vợ chồng ông và mấy đứa con phải tích cực đi cày và đành phải chấp nhận đi làm những công việc rất hèn kém như đi làm bồi bàn, rửa chén, chùi cầu tiêu ..v..v..

Ðúng ra, sau khi định cư tại Mỹ được ba năm thì có người biết danh tiếng của ông từ hồi trước năm 1975, đến móc nối, xúi ông ra làm chủ tịch cộng đồng, làm thủ tướng hoặc tổng thống …. lưu vong! Nhưng ông Bảy đã khẳng khái từ chối vì ông biết rất rõ, đó chỉ là cái đám chính trị gia xôi thịt, chỉ đi làm tay sai cho cộng sản, phản dân hại nước, lừa gạt đồng bào! Ông khẳng khái tuyên bố:

– Chẳng thà đi rửa chén trong tiệm phở còn hơn đi lừa gạt đồng bào như cái đám Hoàng Cơ Minh!

Và ông đã chấp nhận đi làm bồi bàn trong tiệm phở. Tuy đã ngoài 60 tuổi nhưng nhờ hồi còn trai trẻ ông đã từng là võ sư thái cực đạo đệ tam đẳng huyền đai, thường xuyên rèn luyện thể lực cho nên ông còn nhanh nhẹn, làm việc xốc vác không thua gì những thanh niên trẻ. Sự cực nhọc về thể xác trong nghề bồi bàn, ông thừa sức chịu được vì nếu so với những lao động khổ sai trong trại tù cộng sản thì không thấm vào đâu hết. Tuy nhiên, sự đau đớn về tinh thần là một thử thách quá mức mà cuối cùng ông đã phải đầu hàng. Khi còn bị tù cộng sản, một ngày như mọi ngày và liên tiếp trong 15 năm, ông phải nghe những thằng quản giáo chửi bới, nguyền rủa, lên mặt dạy đời nhưng ông vẫn coi như pha vì NÓ LÀ KẺ THÙ và mình là người bị bại trận. Nó chửi thì nó …. nghe, mình cứ coi như đó là những tiếng chó sủa ban đêm!

Kẻ thù chửi thì mình chịu được nhưng nếu chính những người thân, những người cùng giới tuyến mà chửi thì nỗi đau đớn về tinh thần nhân lên gấp triệu lần! Ðây là sự thử thách rất lớn mà hầu như chỉ có những bậc thánh nhân siêu phàm mới vượt qua nổi.

Ðầu tiên, khi mới bắt đầu đi làm bồi bàn trong tiệm phở, ông đã được hân hạnh nghe thằng me-ne-dơ (manager) Tám Lác chửi đổng, cốt ý để dằn mặt ông:

– Ðù má, tao không cần biết hồi trước năm 1975, thằng nào làm tướng, làm tá, làm bộ trưởng gì. Vô đây làm là phải siêng năng, hễ lười biếng là tao đuổi việc liền! Ðù má, vô đây làm là coi như đi ở đợ, cơm ăn ngày ba bữa, áo quần mặc suốt ngày, tiền mặt năm đồng một giờ, sướng như tiên, còn muốn nỗi gì!

Lúc ông Bảy là cấp tướng, tư lệnh sư đoàn thì thằng me-ne-dơ Tám Lác chưa ra đời. Tuổi đời của nó không bằng tuổi quân cộng với tuổi … tù của ông! Vậy mà, gặp thời thế thế thời phải thế! Thôi thì cứ giả lơ làm tai điếc cho xong! Tuy vậy, ông Bảy cũng rủa thầm trong bụng:

– Ðù mẹ mày, cái thằng chó đẻ. Trước năm 1975, chỉ cần một ngón tay trỏ của tao chỉ xuống thì từ thằng ông cố nội của mày cũng phải quỳ lạy tao bể đầu sứt trán! Còn về chữ nghĩa, trình độ văn hóa thì nội ba cái bằng đại học của tao cũng dư sức đè chết cả giòng họ nhà mày, có đâu bây giờ mày lại đi “giáo dục” tao!

Thằng me-ne-dơ Tám Lác là dân hai lúa chính cống và hình như nó được thụ thai trong thùng nước lèo và chui ra từ đó, chớ không phải được sinh ra bình thường, qua cửa mình của người mẹ như mọi người. Máu của nó là nước lèo, nghĩa là, nó là mẫu người được sinh ra để làm nghề nấu phở, bán phở và nói năng thô lỗ. Tuy ngôn ngữ của nó thô lỗ như những khúc cặc bò ngâm trong thùng nước lèo nhưng tấm lòng của nó cũng khá biết điều. Nó đã từng nói với ông Bảy:

– Bác Bảy, con nể bác là …. tướng tư lệnh sư đoàn cho nên con cho bác làm việc “văn phòng”. Bác làm việc ở nhà trên, chạy bàn, bưng phở, sạch sẽ, khỏi phải rửa chén ở dưới bếp, dơ dáy, cực nhọc!

Ðược ân huệ làm việc “văn phòng”, ông Bảy cũng vui nhưng niềm vui ấy không ngờ lại rất ít mà những sự khó chịu, đau đớn về tinh thần lại quá nhiều. Ðó là, rất nhiều lần ông Bảy phải đi bưng phở, phục vụ, hầu hạ cho cái đám du sinh việt cộng từ Việt Nam sang.

Có lần, một đám du sinh 5,6 thằng rủ nhau vào tiệm. Tuy ăn mặc sang trọng nhưng nhìn vào những bộ răng hô và nét láu cá, gian ác trên khuôn mặt, người ta có thể biết ngay đó là những du sinh việt cộng. Ðó là chưa kể ngôn ngữ mọi rợ, cùng tác phong rừng rú của chúng lại càng chứng tỏ chúng là sản phẩm của cái chế độ hung tàn, bạo ngược nhất trên thế giới. Lần đó, ông Bảy được “hân hạnh” phục vụ cái đám mọi rợ, rừng rú này. Vừa ngồi vào bàn, một tên oắt con, mặt mũi vênh váo, kênh kiệu, gọi xách mé:

– Này, cái bác kia!

Ông Bảy quay lại:

– Cậu cần gì?

Tên du sinh việt cộng búng tay đánh tróc:

– Cho sáu tô phở tái-nạm-gầu-gân-sách và sáu cái cà phê tóp óp đờ nai! (top of the line – thượng hạng)

Ông Bảy lúng túng, hỏi lại:

– Cái gì? Cậu nói cái gì?

Gã du sinh trề môi, phô hàm răng hô như răng của Phạm Văn Ðồng:

– Tóp óp đờ nai! Ở bên Mỹ bao nhiêu lăm mà không biết tóp óp đờ nai nà gì à!

Một tên khác vội giải thích cho ông Bảy hiểu:

– Tóp óp đờ nai tức nà cái lồi ngồi trên cái cốc ấy!

Lúc này thì ông Bảy đã hiểu. Ông nói:

– À, cậu muốn cà phê phin!

Mấy tên du sinh khỉ đột phá lên cười. Một tên bình luận, nói oang oang:

– Ðịt mẹ, mấy thằng ngụy dốt quá. Mình nói tiếng Mỹ mà nó đéo chịu hiểu!

Một tên già nhất trong đám, tóc bạc phơ, vốn là nhân viên của đại sứ quán việt cộng, cất giọng nói oang oang:

– Ðịt mẹ, ở trong nước, bọn chúng bị nàm nô lệ cho chúng mình, bây giờ sang bên Mỹ nại đi nàm nô lệ tiếp. Nại đi bưng phở, rửa chén, chùi cầu tiêu. Con cái của bọn chúng đi nàm nghề mát-xa, nàm điếm ở bên này, chúng mình sang đây cứ … địt bằng thích!

Nói xong tên già này đắc chí cười ha hả, coi tiệm phở như phòng khách của đại sứ quán, coi mọi thực khách xung quanh không ra gì. Lúc này ông Bảy đã bưng cái khay đựng sáu tô phở tới. Nghe tên già cán bộ cộng sản công khai sỉ nhục những người quốc gia, ông giận run lên. Ngay lập tức, ông thoáng có ý nghĩ:

– Hay là mình ụp luôn tô phở nóng hổi lên đầu thằng chó già việt cộng này, rồi dùng võ công bẻ cổ luôn sáu thằng cộng sản này, rồi muốn ra sao thì ra!

Hai bàn tay của ông Bảy run lên như muốn trở lại thời oanh liệt năm xưa, tay không đấm vỡ mười lăm hòn gạch! Nhưng ông kềm chế lại được. Ðánh giặc hiệu quả nhất là phải đánh bằng mưu trí, bằng ngòi viết chớ không phải bằng những cú đấm. Một ngòi viết có sức mạnh bằng nhiều sư đoàn, trong khi đó, nếu dùng võ nghệ, ông chỉ bẻ cổ được có sáu thằng việt cộng! Nếu bữa hôm đó ông Bảy không nhẫn nhịn, kềm chế được thì ắt hẳn sáu tên việt cộng đã phải ăn phở trộn lẫn mấy cái răng cửa và “tiết canh” của chính bọn chúng hộc ra, do bị trúng những cú đấm thôi sơn!

Ngày hôm sau, ông Bảy xin thằng Tám Lác chủ tiệm:

– Cậu cho tôi rửa chén với chùi cầu tiêu được không?

Thằng Tám Lác tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Ủa, sao bác Bảy không thích làm việc “văn phòng” mà lại muốn đi chùi cầu tiêu? Con nói thiệt với bác, con nể bác là tướng tư lệnh sư đoàn, con mới cho bác làm … “văn phòng”, chớ nhiều người muốn cái job của bác lắm mà không được!

Một cậu thanh niên bồi bàn góp ý:

– Bác Bảy à, anh Tám nói đúng lắm. Bác làm việc “văn phòng” tha hồ rửa con mắt. Nhiều em ăn mặc hở hang coi đã lắm!

Ông Bảy nói hài hước cho qua chuyện:

– Tôi già cả mù lòa, thấy gì nữa đâu mà rửa con mắt!

Sau đó, ông “tư lệnh sư đoàn” được bố trí đi chùi cầu tiêu theo yêu cầu của ông. Ông Bảy tự nhủ:

– Chẳng thà nhìn mấy …. cục cứt trong bồn cầu còn sướng hơn là phải nhìn thấy mặt của những thằng du sinh việt cộng, những thằng cán bộ cộng sản ở Việt Nam qua, đi du lịch! Hồi ở trong trại tù, mình đã bị bọn giặc bắt phải dùng tay không bóp cứt cho nhuyễn nát ra để bón rau thì công việc chùi cầu tiêu này vẫn còn quá sướng!

Hàng ngày, trong khi làm việc, ông Bảy thường tâm sự với mấy … cục cứt trong bồn cầu:

– Mạnh à, Triết à, Dũng à, An à, tụi mày đã bốc mùi thối, tra tấn người dân, bắt toàn dân phải hửi thì có ngày cách mạng sẽ trổi dậy, từng thằng tụi bay sẽ bị treo cổ như Saddam Husein! Ðiều này chắc chắn sẽ xảy ra! Tụi mày có làm tổng bí thơ hay bí đái, làm chủ tịt hay thủ tướng gì thì kệ chó tụi mày. Ðối với tao, tụi bay chỉ là những cục cứt!

Cứ như thế, thời gian trôi qua, ông Bảy đi chùi cầu tiêu đã được gần …. mười năm! Sự việc ông Bảy đi chùi cầu tiêu cho tiệm phở cũng gây ra khá nhiều sóng gió, có người vui thích, có người phản đối, nhưng nói chung, bỗng nhiên ông Bảy trở nên … nổi tiếng!

Người đầu tiên vui thích và cưng chiều ông Bảy còn hơn chủ gánh cải lương cưng chiều đào kép ruột chính là thằng Tám Lác, chủ tiệm phở. Nó không ngờ, từ khi nó thu nhận ông Bảy vào làm bồi bàn, rồi rửa chén và chùi cầu tiêu thì bỗng nhiên tiệm của nó trở nên đông khách! Cứ người này đồn đãi, truyền miệng người kia, rằng, có một ông tướng hai sao, một thời đã từng làm bộ trưởng, hiện đang làm bồi bàn cho tiệm phở! Mọi người đổ xô đến coi mặt mũi ông tướng đó đẹp xấu như thế nào, và nhất là được hưởng cái thú được chính một ông đã từng là tướng tư lệnh sư đoàn đi phục vụ cho mình! Những kẻ ghét ông Bảy, ví dụ như bọn du sinh việt cộng hoặc nhân viên đại sứ quán thì nhân việc này bọn chúng lấy cớ sai vặt ông cho bõ ghét hoặc chửi bới xấc láo, mất dạy cho xứng đáng với mấy đô la mà chúng đã bỏ ra!

Thằng Tám Lác biết tiệm của nó đông khách là nhờ ông Bảy chớ không phải nhờ phở ngon. Ông Bảy tự nhiên trở thành một linh vật, một lá bùa hộ mạng, đem lại tài lộc cho nó. Do đó, nó tự động … biết điều, tăng lương gấp đôi cho ông và mướn thêm một người chuyên đi “phụ tá” cho ông Bảy trong việc lặt rau trong nhà bếp và chùi cầu tiêu! Làm nghề chùi cầu tiêu mà cũng có …. phụ tá! Nghĩa là ông Bảy chẳng phải làm gì cả, cứ việc hút thuốc và rung đùi! Hầu như ngày nào cũng có khách đến hỏi thăm ông Bảy và đa số họ là những tai to mặt lớn trong cộng đồng, cho nên thằng Tám Lác rất nể trọng ông Bảy, không dám xấc láo như hồi ông mới bắt đầu vào làm nữa.

Khi hay tin ông Bảy đi làm bồi bàn và chùi cầu tiêu thì một số chiến hữu và thuộc cấp của ông đã đến gặp ông và can gián:

– Thưa niên trưởng, chúng tôi rất kính phục sự thanh liêm và tinh thần trọng danh dự của niên trưởng. Nhưng xin niên trưởng hãy nghĩ lại. Ðây là chuyện danh dự của quân đội và của quốc gia. Dầu gì trước đây niên trưởng đã từng là một vị lãnh đạo cao cấp, nổi tiếng là thanh liêm và là vị tướng văn võ song toàn. Người dân ai cũng kính phục niên trưởng và cho đến bây giờ, trên đất Mỹ, đồng bào vẫn rất kính nể niên trưởng. Do đó, chúng tôi thiết nghĩ rằng cái hình ảnh niên trưởng đi làm bồi bàn và chùi cầu tiêu, e rằng sẽ làm giảm đi sự kính trọng của đồng bào và làm giảm uy tín của quân đội! Tiện đây, chúng tôi xin mạn phép đề nghị, xin niên trưởng thứ lỗi nếu chúng tôi quá lời: – Nếu gia đình niên trưởng đang gặp khó khăn về tài chánh, chúng tôi sẵn sàng đi vận động các chiến hữu và đồng bào giúp đỡ. Thật ra, đây không phải là sự giúp đỡ mà là một sự trả ơn của đồng bào cho những ngày niên trưởng đã can đảm xông pha nơi tuyến đầu chống giặc, đem lại sự bình yên cho đồng bào ….

Tuy nhiên, vốn là người bướng bỉnh và tự ái rất cao cho nên ông Bảy đã gạt phắt đi những lời can gián của bạn bè và thuộc cấp bằng những lý luận:

– Cám ơn lòng tốt của các chiến hữu. Mỗi người có một quan niệm sống. Là một quân nhân, tôi luôn luôn sống và hành động theo mấy chữ “Tổ quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm”. Sáu chữ thiêng liêng này đã ăn sâu vào máu tôi khi vừa là sĩ quan mới ra trường. Riêng đối với hai chữ “danh dự” thì tôi cho rằng chẳng thà đi làm bồi bàn và chùi cầu tiêu còn hơn là đi đầu hàng giặc, tuy được vật chất cao sang mà mãi mãi bị người đời khinh ghét! Tôi sống bằng lao động chân chính của tôi, lấy mồ hôi của tôi đổi lấy chén cơm, có gì là xấu hổ và tại sao quý vị lại coi đó là làm giảm uy tín của quân đội? Phải chăng, phải làm như thằng Kỳ, thằng Vinh, đi đầu hàng giặc để được sống trong nhà cao cửa rộng, ngày ngày đi hầu hạ đánh golf cho mấy thằng đầu gấu việt cộng, mới là đem lại “uy tín” cho quân đội?

Quý vị đọc sách chắc cũng biết, rất nhiều bậc thánh nhân sống ẩn dật, rất nghèo khổ nhưng rất được người đời kính trọng; còn bọn đầu gấu việt cộng, băng đảng Việt Tân thì cho dù chúng nó có bạc triệu, bạc tỷ đô la nhưng có người dân nào kính trọng bọn chúng?

Thôi, cám ơn các chiến hữu. Hãy để cho tôi được sống an phận nhưng thanh thản tâm hồn, an bần lạc đạo!

Nhưng sự đời vốn oái oăm. Chính vì cái tật bướng và gàn dở của ông Bảy, đã làm cho ông thêm … nổi tiếng! Truyền thông của Mỹ, khi hay tin này đã tìm đến tận “văn phòng” … cầu tiêu của ông Bảy để phỏng vấn, quay phim, chụp hình! Ông Bảy cũng thẳng thắn nói rõ lý do vì sao ông quyết định đi chùi cầu tiêu. Ông nói rõ, chẳng thà nhìn mấy … cục cứt trong bồn cầu còn sướng hơn là nhìn thấy mặt của những thằng cán bộ cộng sản đi du lịch từ Việt Nam sang hoặc nhìn thấy mặt của mấy thằng băng đảng Việt Tân! Và cuộc phỏng vấn của đài truyền hình Mỹ đã đến tai bọn đầu gấu việt cộng trong bộ chính trị. Bọn chúng rất tức giận, nhưng vốn thâm hiểm, nên chúng quyết định chơi trò “gậy ông đập lưng ông”, nghĩa là dùng chính người quốc gia để trị người quốc gia. Một tên đầu gấu đã trực tiếp ra lệnh cho tên tổng bí thư đảng Vịt Tiềm tại Mỹ:

– Bằng mọi giá, đồng chí phải mua cho được thằng Bảy. Hồi trước năm 1975, nó được tiếng là tướng tư lệnh thanh liêm, có tài. Sau năm 1975, nó vẫn được tiếng là thanh liêm nhờ đi chùi cầu tiêu liên tiếp 10 năm, nhất định không thèm bon chen, tranh giành danh lợi. Tiếng nói của nó sẽ rất có giá trị, nhiều người sẽ nghe theo nó. Nếu mua chuộc được nó, chúng ta sẽ thành lập chính phủ lưu vong “Việt Nam Cộng Hòa”, cho nó làm tổng thống. Sau khi đặt nó lên ghế tổng thống rồi thì ta sẽ làm một cú như Dương Văn Minh đã từng làm. Ðịt mẹ, một khi nhân vật số 1 của Việt Nam Cộng Hòa đã tuyên bố đầu hàng rồi thì toàn bộ mấy thằng chống cộng ở hải ngoại chỉ còn nước đi … ăn cứt!!!

******************************************

Tục ngữ Việt Nam có câu:”Có tiền mua tiên cũng được”. Tiên ở trên trời mà còn mua được, huống chi ông Bảy chỉ là người phàm mắt thịt! Ông là người quốc gia kiên quyết chống cộng đến cùng. Bằng cớ là ông quyết định thực hiện “tiết hạnh khả phong”, liên tiếp 10 năm đi chùi cầu tiêu trên đất Mỹ, để bảo vệ danh dự, phẩm giá cho mình và cho cả tập thể chiến sĩ mà ông đã từng chung vai sát cánh. Nếu muốn, chỉ cần ông gật đầu là bọn chó săn Vịt Tiềm sẵn sàng đưa ông lên làm các chức vụ “chủ tịch”, bù nhìn của bù nhìn của bù nhìn, để mỗi tháng được lãnh lương của …. nghị quyết 36, từ 3 đến 5 ngàn đô la tiền mặt! Nhưng ông đã coi khinh và chửi như tát nước vào mặt những tên cò mồi chính trị.

Thế nhưng bọn giặc vốn hết sức quỷ quyệt và kiên nhẫn. Thua keo này, chúng bày ra keo khác. Cái “giá” chúng đề nghị mua ông, theo thời gian cứ tăng lên dần. Và cuối cùng là cái giá quá lớn, đánh đúng vào lòng tham danh, tham lợi, tham sắc, tham tiền của một người phàm, đã làm cho ông Bảy bị ngã gục!

Sau khi được bọn môi giới nhiều lần gạ gẫm, mách nước, và ông đã mò tới tận văn phòng của thằng Hải Heo để “cò kè bớt một thêm hai”, cuối cùng, ông Bảy đã quyết định …. ÐẦU HÀNG VIỆT GIAN CỘNG SẢN! Sau đó, qua nhiều đêm trăn trở, nằm vắt tay lên trán, ông quyết định đem sự việc hệ trọng này để bàn với vợ ông:

– Em à, anh đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Từ trước đến giờ, em đã rất ủng hộ anh trong việc giữ gìn “tiết hạnh khả phong”, nhất định không bao giờ đầu hàng bọn giặc. Anh rất cám ơn em trong việc đã cùng anh chiến đấu chống lại sự tấn công của bọn giặc ngay trên đất Mỹ. Nhưng, em ơi ….. vừa rồi, anh đã tiếp xúc với thằng Hải Heo thì nó cho biết, tụi đầu gấu trong bộ chính trị quyết định mua anh với giá rất cao chưa từng thấy. Tụi nó nói đây là “final price”, nếu anh không chịu thì tụi nó sẽ tìm người khác! Thằng Kỳ, bạn của anh ở Việt Nam cũng đã gọi điện khuyên anh là nên chấp nhận cái “deal” (áp phe) này vì chính bản thân nó hồi trước, bán mấy cái “áo” của nó cũng không được giá hời như vậy! Nó cứ nhắc lại những kỷ niệm “gái góa ba năm, thuốc ngon nửa điếu, chim câu mới ra ràng”!

Bà Bảy hỏi:

– Vậy tụi nó trả giá bao nhiêu?

Ông Bảy nói thì thầm:

– Tụi nó trả giá …. hai triệu đô la! Ðiều kiện tụi nó cho cũng rất rộng rãi, nghĩa là, mình có thể chọn vài ba người nào mà mình rất tin tưởng, để cho những người đó đứng tên trương mục, tụi nó sẽ deposit tiền vào đó. Hoặc nếu muốn, mình có thể mở trương mục ở ngân hàng Thụy Sĩ!

Ðó là cái “óp phơ” (offer) thứ nhất: hai triệu đô la. Chỉ cần anh ký giấy đồng ý làm …. “tổng thống … lưu vong” thì tụi nó sẽ deposit liền đầy đủ không thiếu một cắc!

Cái “óp phơ” thứ hai còn ngon hơn óc chó: một tòa lâu đài và một trăm hectare “plăng ta xông” (đồn điền) trên Ðà Lạt! Ðặc biệt, tòa lâu đài này chính là của vua Bảo Ðại hồi trước! Nghe nói, hồi trước vua Bảo Ðại thường cùng với Nam Phương Hoàng Hậu nghỉ mát tại tòa lâu đài này. Hằng ngày, vua thường cỡi voi đi săn bắn tại khu vực này! Bây giờ tòa lâu đài này sẽ thuộc về hai vợ chồng mình! Còn một trăm hectare đồn điền là doanh lợi đang hái ra tiền, mỗi tháng có thể kiếm lời ròng gần trăm ngàn đô la nhờ trồng cà phê xuất khẩu và hoa Phong Lan! Ðây cũng là dịp để hai vợ chồng mình được thưởng thức cà phê cứt chồn!

Nghe chồng nói xong, bà Bảy không hề tỏ vẻ gì háo hức. Bà im lặng chừng một phút rồi ôn tồn hỏi tiếp:

– Tụi nó cho anh bao nhiêu gái chân dài?

Ông Bảy tái mặt, nói lúng túng:

– Chân dài chân ngắn gì? Có nhiêu đó thôi. Em sao hỏi nhiều chuyện lắc léo quá!

Bà Bảy vẫn bình tĩnh, ôn tồn:

– Mấy ông thầy chùa, mấy ông linh mục mà còn được cung cấp gái chân dài, không lẽ anh không có? Thôi mà, bỏ đi tám, em sống với anh bốn chục năm nay, biết nhau quá mà. Anh nên thành thật khai báo đi!

Ông Bảy đáp bằng giọng ngượng ngùng:

– Ðây chỉ là cái … “lặt vặt” cho nên anh không nói, chớ không phải anh muốn che dấu em làm gì: tụi nó sẽ cung cấp cho anh … mười đứa “thư ký”!

Thật ra, đây là yếu tố quyết định, tựa như giọt nước cuối cùng làm tràn ly, cọng rơm cuối cùng làm oằn lưng con lạc đà. Ðối với mẫu người hào hoa phong nhã như ông Bảy, hình như yếu điểm lớn nhất của ông là …. đàn bà! Khi thằng Hải Heo đưa cho ông coi xấp hình của 10 cô “thư ký” thì ông Bảy choáng váng vì cô nào cũng sắc đẹp nghiêng nước đổ thành. Ðó là chưa kể một vài cô đang là người mẫu và ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh nổi tiếng! Như vậy mới xứng với chức vụ tổng thống … bù nhìn của ông Bảy chớ! Ðặc biệt, trong số 10 cô “thư ký” thì có một cô là người dân tộc Tây Nguyên chính cống nhưng rất đẹp, có nét hao hao như dân Nam Mỹ. Thằng Hải Heo trân trọng giới thiệu với ông Bảy, cô “Sơn Nữ Phà Ca” này sẽ là người cùng với ông cỡi voi đi săn bắn hoặc cùng thủ thỉ tâm sự với ông dưới trăng mờ bên suối!

Thấy nét mặt của bà Bảy có vẻ bất mãn, ông Bảy vội nói huyên thuyên như để khỏa lấp:

– Em à, chưa hết đâu. Tụi đầu gấu bộ chính trị nói là sau khi anh đồng ý làm “tổng thống” rồi thì tụi nó sẽ đi lượm chừng vài chục thằng …. chó đẻ ma đói nào đó để thành lập nên cái gọi là nội các của chính phủ “VNCH” lưu vong! Tụi nó sẽ ra lệnh cho truyền thông ở hải ngoại đánh bóng “chính phủ lưu vong” do anh cầm đầu. Tiếp theo là tụi nó sẽ tổ chức rầm rộ …. quyên tiền để ủng hộ chính phủ lưu vong, giống y hệt như bọn mặt trận Hoàng Cơ Minh đã làm cách đây 20 năm!

Tụi nó ra lệnh anh giăng một cái bẫy như thế này:

– Phao tin đồn dỏm là nước Việt Nam sẽ chia đôi trở lại như hồi trước năm 1975. Từ vĩ tuyến thứ 17 trở ra thuộc về bọn việt cộng, còn từ vĩ tuyến thứ 17 trở vào là thuộc về Việt Nam Cộng Hòa do chính phủ lưu vong của anh lãnh đạo. Toàn dân nếu muốn được sống sung sướng như hồi trước năm 1975 thì phải tích cực đóng góp tiền để chính phủ lưu vong có kinh phí hoạt động. Có lý do “chính đáng” như vậy mới dễ quyên tiền! Sau khi quyên được một mớ tiền khổng lồ rồi thì “chính phủ lưu vong” sẽ … dẹp tiệm, người dân lúc đó có tỉnh ngộ thì đã muộn rồi! Tụi nó dự trù, trong vòng một năm, số tiền quyên được sẽ khoảng chừng 50 triệu đô la tiền mặt, ăn chia tứ lục; bọn việt gian cộng sản được 60%, đảng Vịt Tiềm được 30%, riêng hai đứa mình được 10%, vị chi là 5 triệu đô! Em thấy không, mình không cần làm gì hết, tự nhiên cũng có 5 triệu đô tiền mặt do đồng bào đóng góp! Anh tính nhẩm, hiện nay anh đang lãnh lương chùi cầu tiêu cho thằng Tám Lác, mỗi tháng được một ngàn đô tiền mặt, như vậy, nếu muốn có năm triệu đô la, anh phải chùi cầu tiêu liên tiếp, khoảng … bốn thế kỷ, mới có đủ số tiền đó! Trong khi đó, chỉ cần anh gật đầu chịu làm “tổng thống” thì tiền vô như nước, xài tới đời con cháu, chắt cũng không hết!

Ðến lúc này bà Bảy mới lên tiếng …. phản đối:

– Anh à, em không đồng ý với anh đâu. Thấy như vậy mà không phải như vậy. Anh đã có kinh nghiệm với bọn cộng sản mấy chục năm nay mà vẫn ngây thơ tin vào lời của bọn chúng hay sao?

Trước hết, em nói số tiền 2 triệu đô la mà tụi nó sẽ deposit vô trương mục của mấy con cháu hay người quen của mình hay kể cả những trương mục bí mật mà mình mở ở ngân hàng Thụy Sĩ. Ðây là số tiền bất hợp pháp, coi như tiền đi ăn cướp cho nên mình không được phép tiêu xài công khai mà phải lén lút qua nhiều trung gian. Khi tụi nó deposit cho mình thì tụi nó đã chuẩn bị sẵn mọi bằng chứng để đưa mình ra trước pháp luật nước Mỹ nếu mình phản phé hoặc sau này người chủ chó thấy con chó đã hết xài thì phải giết con chó. Chỉ cần một lá thơ nặc danh tố cáo với đầy đủ bằng chứng thì sở thuế Hoa Kỳ và cảnh sát FBI sẽ tới tóm cổ mình, ở tù vài chục năm là cái chắc! Em ÐANG LÀM CHUYÊN VIÊN VỀ NGÂN HÀNG nên em hiểu biết một số luật pháp về tài chính và ngân hàng, xin anh hãy nghe lời em! Có tiền mà phải tiêu xài lén lút, lúc nào cũng phập phồng lo sợ bị cảnh sát bắt thì thử hỏi anh sung sướng ở chỗ nào?

Tụi mình bị ở tù thì không nói nhưng những người thân mà mình nhờ vả để giữ tiền giùm cũng bị vạ lây! Tụi nó sẽ mượn tay chính phủ Mỹ để thanh toán mình, anh nên coi chừng!

Tiếp theo, số tiền mặt quyên được nhờ “từ thiện” cũng như vậy, nghĩa là cũng phải tuân thủ theo những quy định của luật pháp nước Mỹ chớ không phải muốn làm sao thì làm. Anh có biết bọn mặt trận Hoàng Cơ Minh trước đây đã bị người dân kiện ra tòa về việc ăn cắp tiền “từ thiện” làm của riêng hay không?

Và cuối cùng là tất cả những gì mà bọn chúng hứa hẹn cho anh ở Việt Nam thì anh nên xem đó chỉ là những bọt biển hoặc mây bay trên trời. Anh đã vác xác về Việt Nam nộp mạng thì coi như con cá nằm trên thớt, tụi nó có thể giết anh bất cứ lúc nào! Hôm nay nó cho anh cái tòa lâu đài và 100 hectare đồn điền cà phê, ngày mai nó lấy lại mấy hồi? Anh có thấy tấm gương của ông Nhất Hạnh hay chưa? Hơn 40 năm cung cúc phục vụ đảng Cộng Sản mà cuối cùng ông ta còn bị đối xử như con chó ghẻ, toàn bộ 40 hectare tu viện Bát Nhã đã bị tịch thu, bỏ của chạy lấy người không kịp! Ðó là luật quả báo!

Anh phải ý thức được, anh làm tổng thống bù nhìn được mấy ngày? Khi tụi nó không cần anh nữa thì tụi nó sẽ giết anh! Anh chết không nói gì mà chỉ tội cho hàng triệu triệu người dân trong và ngoài nước lại bị anh lôi kéo xuống địa ngục! Họ cứ tưởng anh là cứu tinh của đất nước chớ họ có ngờ đâu anh cũng chỉ là một thứ “hoàng cơ minh” tái xuất giang hồ!

Số tiền bất hợp pháp mà đi lường gạt đồng bào, chúng ta không hưởng được mà con cháu cũng không hưởng được. Hơn nữa, con cháu tụi mình đứa nào cũng tốt nghiệp đại học, có nghề nghiệp vững vàng, tụi nó không cần những của phi nghĩa, làm cho tụi nó có thể bị vạ lây và mang tiếng xấu!

Do đó, em khuyên anh là nên từ chối cái cạm bẫy chết người của bọn giặc. Em và anh đã về già, mình còn chung sống với nhau được ngày nào là hạnh phúc ngày đó. Tại sao hạnh phúc mình đang có trong tay lại buông ra để đi đuổi bắt những đám mây bay ở trên trời? Anh thường nói là anh mang ơn em không bao giờ trả được. Bây giờ em chỉ mong anh “đền ơn” em bằng cách hãy an phận cùng nhau sống hết những ngày còn lại trong đời. Ðó chính là anh đền ơn em!

Nghe những lời từ chối thẳng thừng của vợ, ông Bảy thất vọng não nề. Tuy nhiên ông cố nói ngọt để hy vọng cứu vãn tình thế:

– Em à, anh đã từng tâm sự với em rất nhiều lần: trong đời anh, anh mang ơn ba đối tượng sau đây mà anh biết ơn nghĩa này không bao giờ trả được. Ðó là ơn nghĩa sinh thành của cha mẹ, ơn nghĩa của em, người vợ vĩ đại, và ơn nghĩa của những chiến sĩ dưới quyền anh đã chiến đấu và anh dũng hy sinh để cho anh còn được sống tới ngày hôm nay!

Anh là đứa con bất hiếu. Từ khi bước vào đời làm sĩ quan cho đến khi cha mẹ mất, chưa bao giờ anh bỏ ra vài ngày để hầu hạ cha mẹ, pha trà, rót nước cho cha mẹ uống. Anh đã bị cuốn hút vào công vụ và vào những người đàn bà đẹp hấp dẫn luôn luôn có sẵn bên anh. Và khi xảy ra biến cố tháng 4-1975 thì anh bị đi tù liên tiếp 15 năm. Trong suốt 15 năm đó, chỉ có em là người vợ duy nhất đã kiên trì trèo đèo lội suối để thăm nuôi anh. Trong khi đó thì hàng tá người đẹp đã “từng người tình bỏ ta đi như những giòng sông nhỏ”, anh không hề hân hạnh được một người nào thăm nuôi trong suốt thời gian ở tù!

Năm nay anh đã …. 79 tuổi! Nếu trời thương, may ra anh còn được sống thêm … 10 năm nữa để …. hưởng thụ! Anh hứa với em, lần này làm “tổng thống”, anh sẽ cỡi ngựa đưa em đi thăm khắp mọi miền trên Ðà Lạt và Tây Nguyên. Nếu có đi săn bắn trên lưng voi, anh sẽ mời em cùng đi với anh. Nói tóm lại, vai trò của em sẽ không khác gì bà Nam Phương Hoàng Hậu lúc trước!

Năm nay bà Bảy đã 60 tuổi. Trong suốt quá trình 40 năm làm vợ ông Bảy, bà nhận ra được một chân lý là hạnh phúc chỉ đến với con người khi họ vừa mới có nó và sắp mất nó. Ðó là giai đoạn khi bà còn trẻ, là hoa khôi của trường nữ sinh Gia Long áo tím. Lúc ấy ông Bảy là sĩ quan trung úy, đẹp trai, vừa mới đi du học bên Mỹ về. Trai tài gái sắc gặp nhau, họ nhanh chóng trở thành vợ chồng. Khi ông Bảy còn là sĩ quan cấp úy, hai người chung sống với nhau rất hạnh phúc, anh đâu em đó. Nhưng giai đoạn này chỉ tồn tại được 5,7 năm. Sau này, khi ông càng lên lon, lên chức thì ông càng xa lìa người vợ, và khi ông trèo lên cấp tướng thì có khi hai ba tháng ông mới về nhà gặp vợ một lần! Lý do vì ông có quá nhiều vợ nhỏ và nhân tình, nhân ngải vây quanh! Bà Bảy đã phải chấp nhận thân phận cay đắng sống có chồng mà coi như không có trong suốt mấy chục năm, cho đến khi hai người chung sống trở lại trên đất Mỹ. Khi sang Mỹ, bà Bảy cố gắng vừa đi học vừa đi làm, cuối cùng đã tốt nghiệp trường đại học cộng đồng và tìm được một việc làm khiêm tốn trong ngân hàng. Trong khi đó thì ông Bảy cũng đã an phận với chức vụ mà thằng Tám Lác chủ tiệm phở phong cho ông: “me-ne-dơ (manager) chùi cầu tiêu”! Bà Bảy nhận thấy, chính trong giai đoạn hai vợ chồng già sống trong hoàn cảnh nghèo như vầy thì bà mới thực sự có hạnh phúc. Ông Bảy đã hết quyền thế, hết danh vọng, hết tung hoành ngang dọc. Hàng ngày ông an phận chung sống, hú hí với bà, thậm chí có nhiều hôm ông còn làm siêng đấm bóp cho vợ nữa, hoặc dùng khí công đả thông các huyệt đạo cho bà.

Do đó, bà tự nhủ:

– Bây giờ hạnh phúc mình đang có trong tay, nhất định không bao giờ dại dột, thả mồi bắt bóng. Nếu mình để cho thằng chồng mình đi làm “tổng thống” thì chắc chắn người cỡi ngựa chung với nó đi dạo phong cảnh Ðà Lạt phải là một con đĩ chó nào đó, chớ dứt khoát không phải là mình! Ðù má, bọn đàn ông chó đẻ, mười thằng như chục, tao rành lắm rồi! Không, dứt khoát là không bao giờ tao đồng ý cho thằng Bảy ra làm tổng thống, dù chỉ là tổng thống …. bù nhìn! Thằng Bảy nó có nghèo khổ, đi chùi cầu tiêu thì nó mới là của mình. Còn để cho nó làm “tổng thống” thì nó sẽ thuộc về người khác! Ðời chó đẻ, đàn ông chó má! Bây giờ mình mới thực sự là “Nam Phương Hoàng Hậu”, hàng ngày mình bắt thằng Bảy nó phải đấm bóp cho mình cho bõ công 15 năm trèo đèo lội suối đi thăm nuôi nó. Hạnh phúc này tuy nhỏ nhoi nhưng quý giá và chắc như bắp, còn cái hạnh phúc “Nam Phương Hoàng Hậu” cỡi ngựa cỡi voi là hạnh phúc ảo, không bao giờ có!

Từ sự suy nghĩ chín chắn này nên bà Bảy trả lời chồng rất dứt khoát:

– Em đã khuyên can anh rồi. Anh đã có mấy chục năm kinh nghiệm đánh nhau với cộng sản, rồi đi ở tù cộng sản 15 năm. Ðáng lẽ chính anh phải là người động viên em giữ vững tinh thần, quyết tâm chống cộng tới cùng, chống cho tới khi nào chế độ cộng sản phải bị sụp đổ. Ðằng này, em không ngờ chính anh là kẻ đã phản bội lại 90 triệu đồng bào, giúp cho bọn giặc tiếp tục củng cố cho cái chế độ phi nhân của bọn chúng được đứng vững. Như vậy, em không còn mặt mũi nào để nhìn đồng bào, để ăn nói với các con cháu sau này. Anh cứ quyết định ra làm “tổng thống” đi. Còn em thì sẽ TREO CỔ TỰ TỬ. Nhục quá rồi, chẳng thà chết chớ sống làm gì để nghe thiên hạ ngàn đời rủa xả!

Thấy vợ phản đối quyết liệt tới mức đòi tự tử, ông Bảy đâm ra hoảng hốt. Ông cố gắng thuyết phục vợ để “thuận vợ thuận chồng tát biển đông”, để hai vợ chồng cùng ra mắt thần dân trong và ngoài nước. Người vợ của ông sẽ tiếp tục làm một tấm phông màu trắng để làm cho cá nhân ông như một pho tượng đá đen được nổi bật. Nếu thiếu vắng bóng người vợ thì ông sẽ bị mang tiếng là người “giàu bỏ bạn, sang bỏ vợ”. Và nếu con vợ của ông nó phản đối tới mức tự tử thì nguy hiểm vô cùng, hư bột hư đường hết! Làm tổng thống đâu không thấy mà sẽ thấy trước cái viễn cảnh bị cảnh sát Mỹ tống giam và chờ ngày ra tòa thì tiêu tán 79 năm cuộc đời!

********************************************

Suốt tuần qua, ông Bảy đã phải sống trong một tình trạng hết sức căng thẳng, tiến thoái lưỡng nan. Lý do vì ông đã trót đồng ý với đảng Vịt Tiềm, thay mặt cho bộ chính trị của việt cộng, ký kết hàng đống “hợp đồng” làm tổng thống lưu vong và nhiều thứ khác linh tinh. Thằng Hải Heo đã ứng trước cho ông một số tiền để ông đi đến thẩm mỹ viện căng da mặt, tân trang lại sắc đẹp để chuẩn bị xuất hiện trên đài truyền hình SBTN, ra mắt toàn dân. Nó cũng đã sốt sắng đặt may cho ông một số bộ đồ com lê sang trọng, mướn xe Mẹc Xi Ðì và thuê tài xế cho ông, cho ra vẻ là vị “nguyên thủ quốc gia”! Nó cũng đã lượm được một thằng ma đói nào đó, bổ nhiệm vào chức vụ “Chánh văn phòng Phủ Tổng Thống”. Vốn là nhà văn cho nên thằng ma đói Chánh Văn Phòng đã soạn thảo gấp bài diễn văn cho ông Bảy và bản Thông Cáo Số 1*, nói về sự “Tái Phân Ðôi” đất nước và giới thiệu đến toàn dân vị cứu tinh của dân tộc, ông Nguyễn Văn Bảy!

Tuy nhiên, bà vợ ông Bảy thì lại phản đối việc làm của ông và hăm dọa sẽ tự tử. Ðiều này làm cho ông Bảy sợ quá, suốt ngày đêm luôn ở nhà, bám sát bà vợ, sợ bà ta làm ẩu! Một hôm, căng thẳng tinh thần quá, ông Bảy quyết định thả bộ ra ngoài khu thương xá Phước Lộc Thọ, ghé quán cà phê Dĩ Vãng chơi cho vơi bớt ưu phiền. Trên đường đi, đầu óc vẫn luôn lo nghĩ về chuyện “quốc gia đại sự”, bỗng nhiên ông Bảy cảm thấy chóng mặt, đầu óc quay cuồng rồi té đánh rật ngay trên lề đường. Lúc đang nằm mê man trên mặt đất, ông vẫn nghe văng vẳng tiếng đồng bào la hét:

– Xì trốc, xì trốc (stroke – đột quỵ) Kêu gấp nine one one bà con ơi! Máu mũi, máu miệng chảy ra nhiều, nguy quá!

Khi xe cứu thương chở ông Bảy vào nhà thương thì ông ta đã chết, không kịp trối lời nào với vợ con và với toàn thể quốc dân đồng bào!

Tuy nhiên, lúc bà Bảy cúng 49 ngày thì ngay đêm đó bà thấy ông hiện về. Ông có vẻ hối hận và nói chuyện với bà rất rõ ràng đến nỗi sáng hôm sau bà vẫn còn nhớ như in từng lời nói:

– Em yêu dấu, anh rất hối hận vì đã cãi lời em. Khi sự việc xảy ra thì đã muộn màng rồi! Nhưng nghĩ cho cùng anh thấy anh chết là điều may mắn cho gia đình mình và cho cả dân tộc. Nếu anh còn sống thì những tai họa do anh đem đến cho toàn dân sẽ không thể nào lường nổi! Ôi, tất cả cũng chỉ vì lòng tham. Anh đã “tiết hạnh khả phong” được mười mấy năm, sống êm đềm hạnh phúc bên em, rồi, cũng chỉ vì tham tiền, ham gái mà anh đã phá vỡ tất cả hạnh phúc của chúng mình. Xin em hãy tha thứ cho anh. Anh chết, nguyện sẽ làm con ma linh thiêng phù hộ cho em luôn được may mắn!

Trần Thanh

Ngày 5 tháng 9 năm 2009

=======================================

PHẦN PHỤ LỤC:

Thông Cáo Số 1 của văn phòng Tổng Thống,

Chính Phủ Lưu Vong Việt Nam Cộng Hòa tại hải ngoại.

California, ngày …. tháng …. năm 2009

LỜI KÊU GỌI:

Kính thưa toàn thể đồng bào,

Suốt 34 năm qua, toàn thể đồng bào trong và ngoài nước luôn luôn hướng về lá cờ tổ quốc, cờ vàng ba sọc đỏ thiêng liêng để đấu tranh chống lại bọn cộng sản. Chúng ta đã đạt được rất nhiều thắng lợi và hiện nay, một điềm đại phước cho toàn dân tộc Việt Nam ta, vị cứu tinh Goóc Ba Chớp Việt Nam đã xuất hiện: chiến hữu Nguyễn Văn Bảy, vị cựu bộ trưởng kiêm thiếu tướng tư lệnh đã đồng ý ra gánh vác trọng trách cho đất nước, thành lập chính phủ Việt Nam Cộng Hòa lưu vong, một thực thể chính trị đang được chính quyền Mỹ và cả thế giới ủng hộ mạnh. Bọn cộng sản khi thấy chính phủ lưu vong được thành lập thì bọn chúng hoảng sợ vô cùng. Vì thế nên bọn chúng đã đề nghị gặp ngài Tổng Thống Nguyễn Văn Bảy để thương lượng.

Sau nhiều lần thương lượng tại Hội Nghị Bàn Tròn tại Pháp thì hai bên đã ký kết Hiệp Ước “Tái Phân Ðôi” vào ngày …. tháng …. năm 2009, gồm những điểm chính như sau:

Ðiểm Một:

Phía Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam do đảng Vịt Tiềm được ủy nhiệm ký tên, sẽ quyết định trao trả lại toàn bộ lãnh thổ và dân chúng lại cho nước Việt Nam Cộng Hòa; nghĩa là lãnh thổ nước Việt Nam sẽ tiếp tục phân đôi ra như trước, theo tinh thần Hiệp Ðịnh Giơ Ne Vơ: từ vĩ tuyến 17 trở ra là thuộc về nước Công Hòa Xã Hội Chủ Nghỉa Việt Nam, từ vĩ tuyến thứ 17 trở vào sẽ thuộc về nước Việt Nam Cộng Hòa.

Phía chính phủ lưu vong Việt Nam Cộng Hòa do ngài Tổng Thống Nguyễn Văn Bảy đại diện cho toàn thể người dân trong và ngoài nước đã ký tên và đóng dấu.

Ðiểm Hai:

Chiếu theo đúng Hiệp Ðịnh Giơ Ne Vơ và Hiệp Ðịnh Pa Ri, hai bên sẽ tôn trọng chủ quyền và lãnh thổ của nhau. Bên nào vi phạm, sẽ bị đưa ra trước tòa án của Liên Hiệp Quốc để xét xử.

Ðiểm Ba:

Hiệp Ước “Tái Phân Ðôi” sẽ chính thức có hiệu lực kể từ 0 giờ ngày … tháng … năm 2010, đúng 9 tháng, kể từ ngày ký Hiệp Ước.

Ðiểm Bốn:

Hiện nay Chính Phủ Lưu Vong đã bổ nhiệm một Thống Ðốc Ngân Hàng quản lý kho bạc và đã mở tài khoản tại ngân hàng Thụy Sĩ để chuẩn bị lo việc quốc gia đại sự. Chỉ còn 9 tháng nữa thì Hiệp Ước Phân Ðôi sẽ có hiệu lực nhưng hiện nay Chính Phủ Lưu Vong không có một đồng xu cắc bạc nào! Do đó, Chính Phủ tha thiết kêu gọi toàn thể đồng bào trong và ngoài nước, nhất là các đồng bào việt kiều Mỹ, xin hãy vui lòng đóng góp gấp cho một số tiền là NĂM MƯƠI TRIỆU ÐÔ LA để Chính Phủ lo việc điều hành đất nước, trả lương cho các ngài bộ trưởng, thứ trưởng trong nội các đã được thành lập.

Ðồng bào có thể đóng góp bằng chi phiếu hoặc ký thác trực tiếp vào tài khoản sau đây, xin ghi:

Mr Hồ Ai Da, đài truyền hình Sinh Bắc Tử Nam

P.O Box ….. Số tài khoản: 123456789

CA …..

USA

Rất mong được đồng bào hưởng ứng mạnh mẽ để chúng ta có thể sống trở lại những ngày hết sức ấm no, hạnh phúc như hồi trước năm 1975, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của vị Tổng Thống anh minh Nguyễn Văn Bảy.

Trân trọng kính chào,

TM Văn Phòng Phủ Tổng Thống

Chánh Văn Phòng đã ký và đóng dấu

Cựu Ðại Tá Nguyễn Xạo

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_MotCuocMuaBanDoiChac.htm

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s